Mình nên kết thúc không? (Dạ.) Vậy hả? Còn cười nổi không? (Dạ nổi.) Hay là mệt quá không cười nổi nữa? (Dạ không mệt.) Không hả? OK. Có ai cần phải ra sân bay không? Không? (Chắc là không.) Mọi người còn ổn chứ? Nếu mình cần đi thì cứ đi.
Một chàng trai trẻ ngồi đã lâu trong phòng khách, lúc đó đã trễ rồi. Bỗng nhiên cửa mở, cha của bạn gái anh bước vào. Ông tằng hắng giọng một chút rồi nói: “Anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” Chàng trai trẻ vội đứng bật dậy, lắp bắp vài lời, rồi một, hai phút sau đi mất. “Thằng bạn trẻ của con nó ngốc hay sao vậy?” Cha của cô gái hỏi như vậy, khi cô đang đứng soi gương. Cô con gái hơi bực mình hỏi: “Tại sao?” Người cha đáp: “Ba chỉ hỏi cậu ta mấy giờ rồi, tại đồng hồ đeo tay của ba bị đứng, mà cậu ta bỗng dưng bỏ về luôn”. Hiểu không? Anh chàng cảm thấy giống như ông ấy muốn đuổi mình đi.
Anh bán xe nói với anh nông dân: Sao anh không mua xe?” Anh nông dân nói: “Thà tôi mua một (người-thân-)bò còn hơn”. Anh bán xe nói: “Anh cưỡi (người-thân-)bò đi tới đi lui sẽ trông kỳ cục lắm đấy”. Anh nông dân nói: “Cũng đâu có kỳ cục bằng nếu tôi vắt sữa xe hơi”. Trời ơi. Toàn là chuyên gia đối đáp.
Mẹ nói với Johnny: “Sáng nay mẹ để hai miếng bánh (thuần chay) trong tủ bếp mà bây giờ chỉ còn có một miếng. Con giải thích đi”. Johnny nói: “Chắc tại vì trời tối quá, con không thấy miếng còn lại”.
Excusez-moi (Xin lỗi). Mới có 8 giờ, 8 giờ rưỡi (tối) thôi.
Học sinh trong lớp tập làm văn được thầy cho bài làm, viết một bài luận tả “Cái đẹp nhất mà em từng thấy”. Cậu học trò, người mà có vẻ ít nhạy cảm về vẻ đẹp nhất lớp, lại nộp bài trước nhất với một tốc độ đáng kinh ngạc. Bài rất ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề. Cậu ta viết như vầy: “Cái đẹp nhất mà em từng thấy quá đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời”. Gian lận.
Ông bố có 5 người con, ông đem về một món đồ chơi, rồi gọi các con lại hỏi đứa nào xứng đáng được món quà này? “Ai là người ngoan ngoãn nhất, không bao giờ cãi lời mẹ, và làm hết những gì mẹ bảo?” Ông ta hỏi tất cả 5 đứa con. Đứa nào đứa nấy yên lặng một hồi, cuối cùng tất cả đồng thanh đáp: “Bố chơi với món đồ chơi đó đi”. Chỉ có ông bố là giống lời tả đó.
Một cô phục vụ trẻ tại quán cà-phê trong tòa nhà của John ngày nào cũng vẫy tay chào anh ta. John cảm thấy rất hãnh diện vì cô ta ít nhất cũng nhỏ hơn anh 15 tuổi. Một hôm cô ta vẫy tay ra hiệu gọi John đến nói chuyện, John liền sải bước đi tới. Cô ta hỏi: “Anh độc thân hả?” John đáp ngay: “Tại sao? Vâng”. Cô ta nói: “Mẹ tôi cũng vậy. Anh muốn gặp bà không?” Mơ mộng ha.
Một cô giáo nói với học sinh: “Các em, cô có một câu đố. Có một thứ mang trên mình lông vũ rất đẹp, và nó có thể đánh thức các em dậy mỗi sáng. Đó là gì?” Rồi John đáp: “Cây chổi lông gà. Ba em dùng nó để đánh thức em mỗi sáng”. Họ có cái chổi quét bụi làm bằng lông gà. Không buồn cười lắm, phải không?
Một hôm trong lớp học, thầy giáo cho học sinh viết một bài văn. Tựa đề là: “Nếu em là giám đốc”. Tất cả học sinh bắt đầu viết, ngoại trừ một cậu bé. Ông thầy đến hỏi lý do tại sao cậu không viết. Cậu bé đáp: “Em đang chờ thư ký của em”. Nếu là giám đốc thì phải có thư ký đánh máy giùm, đúng không? Hợp lý chứ ha, (Dạ.)
Hai vợ chồng nọ lái xe một hồi lâu không nói lời nào, sau khi cãi nhau kịch liệt, không người nào muốn nói. Rồi ông chồng chỉ về phía một (người-thân-)la, (người-thân-)lừa, đang đứng trong đồng cỏ và nói: “Họ hàng của cô à?” (Ôi.) Bà vợ trả lời: “Phải, bên nhà chồng”. Thuộc bên chồng.
Các học sinh đứng xếp hàng trong nhà ăn của một trường công giáo để ăn trưa. Ở đầu bàn là một dàn lớn đầy bánh quy sô-cô-la (thuần chay). Một cậu bé viết mảnh giấy đề là: “Muốn lấy bao nhiêu thì lấy. Chúa đang trông đống táo ở bên kia, không nhìn chỗ này đâu”. Có lẽ có một tấm hình Chúa ở góc kia, chỗ để táo.
Năm 16 tuổi, Johnny quyết định rời nhà để đi theo một đoàn kịch nghệ. Ba cậu buồn bã, hốt hoảng nói: “Con trai ta mà lên sân khấu diễn kịch sao? Thật là nhục nhã! Nếu hàng xóm biết được thì sao?” Chàng diễn viên hài tương lai nói: “Con sẽ đổi tên”. Ba cậu la lên: “Đổi tên à? Nếu lỡ mày thành công thì sao, làm sao hàng xóm biết đó là con tao?” Làm sao cũng bị nói hết hả?
Trời ơi. Được rồi. Hồi nãy mình kể hết truyện hay rồi, tôi nghĩ vậy. Bây giờ muốn quý vị cười cũng khó. Cứ cười đại đi. Tốt cho quý vị mà. Cười tốt cho mình, dù có giả bộ cười cũng vậy. Một cách… Ồ, chắc mình đọc truyện này rồi. Xong! Cảm ơn Trời Phật! Xong rồi! Hoan hô! Cám ơn quý vị. Khán giả nhiệt tình. Ối. Ối! Ối! Ối! Người nào cười nhiều nhất, giơ tay lên. Giờ thì ai cũng giơ tay lên hết. Vẫn có thể cười bù. Ha, ha, ha. (Cái đó ngon.) (Nó dội tưng trên đầu ảnh.) (Vui quá.) Biết sao không? Mấy cái này ngon lắm. (Dạ.) Quý vị giúp nhau nha. Bà già này bây giờ hơi mệt rồi. (Ồ.) Tại quý vị hết đó. Quý vị không cười đủ nhiệt tình. (Ồ.) (Sư Phụ đã giải trí cho chúng con cả đêm.) (Sư Phụ đã giải trí cho chúng con cả đêm.) Ờ, tôi biết. Việc của tôi mà, đúng không? (Dạ không.) Diễn viên hài độc thoại.
Đây. Cái này ngon. (Dạ ngon.) Rất bổ mà không mập tí nào. (Cảm ơn Sư Phụ.) Có chưa? (Ồ, con thích cái này!) Chưa có? May mắn thì được… không phải ai cũng được, nhưng một số được. Đây. (Con cảm ơn nhiều, Sư Phụ.) (Cảm ơn Sư Phụ nhiều, con chưa có.) Chưa có hả? (Thảy cái cuối cùng này vào góc đi.) Cái cuối cùng. Hết rồi. Phần còn lại đàng nào cũng của quý vị. Thưởng thức nhe! (Cảm ơn Sư Phụ.) (Con giúp Sư Phụ nhé?) Được, cưng. Ô-kê, giúp được chứ. Tại sao không? Cứ vui nha. Cảm ơn quý vị. (Cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Ngài.)
Nếu quý vị ra về, hãy vui nhé. (Dạ.) (Chúng con thương Sư Phụ nhiều lắm.) (Cảm ơn Sư Phụ.) Chúng ta có cái gì cũng tốt nhất, đúng không? (Dạ.) Sao cũng được, phải không? (Dạ.) Chúng ta có cái tốt nhất. Chúng ta mới chiếu một bộ phim Chilê trên Truyền Hình [Vô Thượng Sư] từ Chilê. Hôm qua. (Chúng con đã gửi đi khá nhiều.) Quý vị có coi không? (Mỗi tuần tụi con đều gửi các chương trình và mấy thứ đó.) Vậy hả? (Dạ.) Cô ấy nói gì thì vậy đó.
Không ngừng luôn. (Đồ ăn cứ mang ra liên tục và họ cứ ăn không ngừng.) Còn nữa. Sắp có món súp (thuần chay) mới đó. (Dạ.) Vậy chắc đợi chút xíu, ăn chút súp nóng nhé. Đừng lo, cứ lại đây, lại đây. Không sao. Súp mới sắp ra rồi. (Dạ.) Tôi chỉ muốn nói là súp sắp được mang ra. (Cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Sư Phụ.) Nên đừng ăn quá nhiều món cũ, vì có món mới sắp ra trong vài phút nữa. Hỏi họ xem bao lâu. (Cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Ngài.) Ở đây ấm quá. Khá ấm. Nhưng cũng không tuyệt lắm. (Dạ.) Không tốt lắm, và có thể còn tệ hơn nữa. Như Phần Lan, Alaska mấy nơi đó. Sắp có súp (thuần chay) mới rồi nhé, quý vị? Mấy món kia ngon không? (Dạ ngon.) Cũng không tệ ha? Nhưng có súp mới, một nồi súp lớn. Súp sắp ra rồi, phải không? (Dạ.) Nhớ ăn món mới đó. Đi hỏi xem còn bao lâu nữa. Nói mọi người lấy hết mấy món ngon ra.
Photo Caption: “Một Cái Bắt Tay Ấm Áp Một Lời Hứa Về Sự Đoàn Kết”











