Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Minh Sư Chân Thành Thì Khó Tìm, Phần 4/5

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Ông ấy không đi giày và đi chân trần trên những con đường ở Ấn Độ trong mùa hè oi bức. Nếu mình không đi giày, mặt đất sẽ làm bỏng chân, và chân sẽ bị phồng rộp… rất nhiều! Tôi biết – tôi đã từng đến đó. Có lần tôi viếng thăm Bồ Đề Đạo Tràng, nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đạt được Phật quả. Ôi! Lúc đó tôi thật ngốc nghếch. Đó là tháng Tư. Ngay cả người Ấn Độ cũng không chịu nổi cái nóng tháng Tư, huống chi tôi vừa từ một nước phương Tây đến, yếu ớt và nhỏ bé, lại vừa mới bị bệnh. Ôi, tôi đã đi bộ… Tôi đi như thế nào quý vị biết không? Quý vị có thấy (người-thân)-rùa đi như thế nào chưa? Hay (người-thân)-ốc sên đi thế nào chưa? Để tôi đi cho quý vị xem. Còn chậm hơn thế nữa. Không có chút sức lực nào. Tại sao? Tôi không biết tại sao chân mình lại nặng trĩu, và cơ thể dường như cứng đờ đến nỗi tôi không thể điều khiển được. Giống như một (người-thân)-bò già kéo xe vậy. Thật sự, lúc đó tôi cảm thấy như thể cơ thể mình không phải của mình nữa. Tôi cảm thấy mình như một (người-thân)-bò, hay một chiếc xe, tôi là một (người-thân)-bò đang kéo chiếc xe vậy. Ôi, kéo mà không nhúc nhích được!

Quý vị đã từng trải qua cảm giác đó chưa? Đôi khi khi chúng ta bị bệnh hoặc khi gió thổi mạnh, chúng ta bước đi không nổi. Nó y hệt như vậy. Ôi, thật sự không thể chịu nổi. Bởi vì mùa hè rất nóng. Còn người đàn ông kia, một người tu hành, ông ấy cũng đi lại như vậy vào mùa hè, không mang giày. Và vào những ngày mưa, ông bị ướt sũng. Khi gió lạnh buốt, ông vẫn ở đó. Ông chỉ có một bộ quần áo, với một chiếc áo choàng mà ông khoác lên. Dù lạnh hay nóng, ông vẫn mặc như vậy. Cuối cùng, dĩ nhiên là ông đắc đạo. Ông đã sống như vậy suốt nhiều ngày, nhiều năm. Rồi ông đắc đạo, điều đó cũng thật tuyệt vời. Ông có viết trong nhật ký của mình, nhưng tôi không muốn bình luận gì thêm. Tôi chỉ kể lại câu chuyện của ông thôi. Chắc chắn tôi có quan điểm của riêng mình.

Được rồi. Vậy bây giờ, đừng nghĩ rằng tôi lên núi để tu khổ hạnh. Không phải vậy. Thành ra khi sư huynh đó thỉnh thoảng đi đến núi, anh ấy cũng thấy tôi sống một cuộc sống bình thường. Đôi khi họ đến trong lúc tôi đang ăn, và tôi cũng trò chuyện với họ. Thỉnh thoảng tôi nấu chút rượu (không cồn) cho họ uống. (Rượu thuần chay [không cồn].) Đó là rượu thuần chay (không cồn), không phải rượu thật! Chỉ là nước trái cây thôi. Nước trái cây pha với nhiều loại hương liệu. Rất, rất thơm. Tôi không thể nấu thứ đó cho quý vị uống. Thức uống của tôi không phải dành cho hàng ngàn người. Nó dành để nhâm nhi từ một ly nhỏ. Nhưng tôi sẽ không nói cho quý vị biết công thức đâu. Quý vị uống vào một cái là mê liền, rồi không chịu tu hành nữa. Không thể truyền lại được. Quá nguy hiểm. Tôi muốn uống thì uống, muốn dứt thì dứt. Còn quý vị không thể dứt được. Những loại đồ uống bình thường đó mà quý vị còn nghiện, huống chi là một thứ tuyệt vời như vậy. Có lúc tôi thiền mệt rồi, thì tôi sẽ đi dạo và đi bơi. Nhảy xuống nước… nhảy xuống sông hay là rớt xuống sông? Khi tôi giận mọi người, ngày nào tôi cũng nhảy xuống sông. Nhảy xuống sông hay rơi xuống? Nhảy? (Nhảy xuống sông.) À, nhảy xuống sông, rồi lên bờ nấu nướng chút gì đó cho họ ăn.

Sư huynh đó cười tôi, nói: “Hehe, Sư Phụ, Ngài làm chuyện gì cũng khác người ta hết”. Tôi hỏi: “Khác như thế nào?” Anh ấy nói rằng khi người khác vào bế quan, họ sẽ phát nguyện nghiêm túc trước. Khi muốn xuất quan, thì có người lễ bái thế này thế kia, có nghi lễ xuất quan. Rồi có người canh gác bên ngoài, và có người hộ pháp bên trong. Nhiều thứ lắm. Họ chỉ ngồi thiền cả ngày, không mở mắt. “Tại sao bế quan của Sư Phụ lại khác như vậy?” Quý vị thấy không, ý anh ấy nói là tôi không nghiêm túc đó. Tôi nói: “Nếu tôi có thể thoát khỏi người đời, thì đã là bế quan rồi”. “Có thể tránh được đám đông ồn ào như vậy, đối với tôi đã đủ gọi là bế quan rồi. Đừng có nói lung tung nữa”. Phải không? (Dạ phải.) Đối với một người lúc nào cũng tiếp đón rất nhiều người, lúc nào cũng trả lời nhiều thư từ và luôn luôn phải xử lý đủ thứ chuyện, để có thể ở một mình trong yên bình và tĩnh lặng là điều vô cùng quý giá. Thế đủ là bế quan rồi. Chứ còn bế quan thế nào nữa đây? Nhưng tôi nói với anh ấy rằng tôi là một người tu hành bế quan nghiêm túc nhất. Phải, luôn luôn đắm mình trong Đạo. Chứ không phải lúc nào cũng nhắm mắt. (Dạ phải.) Ồ, nóng quá. Quý vị có đồng ý không? (Đồng ý.)

Vì sư huynh đó nói về những chuyện này, rồi tôi cũng suy nghĩ tới. Tôi cũng có đọc cuốn sách đó. Nhìn thấy một người tu hành nghiêm túc như vậy khiến tôi cảm thấy rất ngại. Tôi cũng khoanh chân thiền, nhưng kết quả vẫn giống vậy. Không có gì khác biệt. Tôi nằm xuống cũng vậy, đứng cũng vậy, ngồi cũng vậy. Tôi nhắm mắt cũng vậy, mở mắt cũng vậy. Có gì mà không phải là Thượng Đế? Lúc nào cũng là Thượng Đế cả. Cho nên đôi khi chúng ta nói, đôi khi chúng ta nói, hôm nay trời nhiều mây, hôm nay trời âm u, hôm nay trời nắng. Trời mưa rồi, và… (Trời nắng.) Trời gì nữa đó. (Trời nắng.) Đúng vậy. Thời tiết xấu, hoặc thời tiết tốt, trời đẹp hay không đẹp cũng đều là “trời” cả! (Dạ phải.) Vậy tại sao định mệnh của chúng ta không phải là trời quyết định chứ? Cũng là trời quyết định. Chỉ là chúng ta quên mất mà thôi.

Được rồi. Khi chúng ta tu hành đến một mức độ nào đó, vị Chủ Nhân bên trong chúng ta sẽ thức tỉnh, Ngài sẽ không bao giờ quên nữa. Đầu óc chúng ta quên cũng không sao! Chúng ta vốn không có đầu óc này. Vậy thì còn nói gì nữa? Chúng ta không phải là đầu óc. Quý vị thử nhìn xem đầu óc là gì? Chỉ là một đống thói quen. Chỉ là một đống định kiến. Một đống thứ được thu thập từ thế giới bên ngoài vào, cái gọi là tư liệu mà thôi. Chúng ta không phải là đầu óc này! Chúng ta không phải là con người này! Hiểu ý tôi không? (Dạ hiểu.) Nếu không, khi chúng ta ngủ, chẳng có gì cả, ngay cả thế giới cũng không còn. Nhưng chúng ta vẫn tồn tại. Nếu không thì ai là người đang ngủ? Do đó, người đang ngủ đó đã khai ngộ rồi. Đang ngủ cũng khai ngộ, cũng vẫn ở đó, chết cũng vẫn ở đó. Nếu không thì ai là người nói: “Tôi đi đây”? Chẳng phải người sắp chết cũng nói “Tạm biệt” sao? Hay nói “Cáo biệt”? “Tôi đi đây”. Hoặc “Tôi sắp đi rồi”. Mọi người vội vàng đến để nghe người đó nói một hai câu, hoặc một bài kệ gì đó. Vậy đó là ai đang ra đi? Điều đó có nghĩa là người đó vẫn ở đó, người đó đang ở đây rồi sẽ đi đến một nơi khác.

“Người” đó không cần phải rời nhà cửa, không cần phải thiền định, không cần phải giữ giới hay gì cả. Người đó tồn tại mãi mãi. Chỉ là chúng ta không nhận ra người đó vì chúng ta chỉ nhận biết đầu óc của mình, nhận biết những thói quen và thành kiến của chính mình. Chúng ta luôn muốn thỏa mãn những đòi hỏi của đầu óc này. Ví dụ, nó thường xuyên xem quảng cáo từ đài truyền hình mà tôi vừa nói đến. Sau khi xem đi xem lại quảng cáo, quý vị cũng sẽ ra ngoài mua sôcôla về nhai, nhai, nhai “rộp-rộp-rộp”, ăn vào, phải không? Tương tự như vậy, đời đời kiếp kiếp chúng ta thấy người khác làm việc gì đó rồi chúng ta cũng muốn thử xem sao. Thử xong lại cảm thấy: “Ừm, cũng được đấy”. rồi lại tiếp tục thử nữa. Trong khi thử, chúng ta lại gặp những thứ khác, nghĩ rằng: “Ừm, cũng không tệ”. Rồi lại muốn thử tiếp. Cả ngày cứ đi thu thập những tư liệu mới, những trải nghiệm mới, rồi quên mất Bản Thể của mình. Chỉ vậy thôi. Nếu đến lúc chết mà vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn với những điều mình tò mò và muốn trải nghiệm, chúng ta vẫn phải quay trở lại, cho nên mới gọi là luân hồi.

Đối với những việc nhỏ nhặt như ăn uống và ngủ nghỉ, chúng ta có thể thỏa mãn một cách an toàn, điều đó sẽ không tạo luân hồi cho chúng ta. Nhưng có một số thói quen rất nghiêm trọng, những thói quen nặng đến mức không thể kiểm soát được sẽ khiến quý vị phải luân hồi trở lại. Ví dụ như cờ bạc và hút sách, hít (ma túy), chẳng hạn như morphine. Hoặc dục vọng quá nặng, những thứ đó phải quay trở lại mới có thể thỏa mãn được. Bởi vì những ảnh hưởng này khá sâu. Cho nên những người nghiện, hoặc những người có thói quen cờ bạc nặng không thể thoát khỏi việc quay trở lại. Quý vị có biết điều đó không? Họ biết rằng họ xấu. Họ sẵn sàng bán cả vợ, bán cả con. Có phải hay không? (Dạ phải.) Bởi vì những ảnh hưởng này ở đẳng cấp A-tu-la, nó ảnh hưởng đến đẳng cấp Bồ Đề, Cảnh Giới Thứ Hai, thành ra nó rất sâu, rất sâu. Ăn uống, ngủ nghỉ không có ảnh hưởng lâu dài như vậy. Bởi vì khi nói đến việc ăn uống vật chất, quý vị ăn vào rồi cơ thể tiêu hóa và sau đó bài tiết ra. Ai cũng biết cách tìm thức ăn để ăn, có thể được đáp ứng bất cứ lúc nào. Không có gì khó khăn khi làm thỏa mãn cái bụng. Nhưng tìm một người phụ nữ tốt và xinh đẹp hợp ý, có thể thỏa mãn dục vọng của quý vị và mang lại sự hòa thuận trong hôn nhân thì không dễ. Hoặc với cờ bạc, để quý vị có thể đánh bạc mỗi ngày mà không thua, hoặc bị phá sản.Hoặc quý vị có thể dùng ma túy mỗi ngày mà không hủy hoại cơ thể và nghiện ngập. Tất cả những điều này đều rất khó. Những thứ này không dễ dàng đạt được. Do đó, quý vị sẽ không bao giờ thỏa mãn và phải luân hồi hết lần này đến lần khác. (Dạ hiểu.) Cho nên chúng ta mới phải tránh được thì tránh những thứ như vậy. Nếu không, chúng ta không thể nào thỏa mãn được chính mình.

Ăn uống vui chơi thì ai cũng dễ dàng có được. Nên chẳng ai bận tâm đến những chuyện đó cả. Khi người ta sắp chết, chẳng ai còn thèm ăn nữa, vì họ đã được thoả mãn với việc ăn uống mỗi ngày. Khi nào đói thì ăn. Không vấn đề gì. Chúng ta có thể ăn đủ thứ để thỏa mãn cơ thể. Nhưng khi nói đến dục vọng, không phải lúc nào quý vị cũng gặp được người phù hợp. Hay cờ bạc, như tôi đã nói rồi. Đánh bạc mỗi ngày mà không thua tiền, điều đó rất khó. Bởi vậy mà họ không bao giờ hạnh phúc. Không thể cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc, thế mới phiền toái. Càng không thỏa mãn, chúng ta càng tìm kiếm cơ hội để thỏa mãn nó. Và càng tìm kiếm cơ hội để thỏa mãn nó, chúng ta càng lo lắng, bồn chồn, càng tìm kiếm bên ngoài, và càng quên đi Chân Ngã bên trong mình. Thành ra những điều đó là chướng ngại lớn nhất cho chúng ta tìm thấy Bản Lai Diện Mục của mình mà thôi. Do đó, tốt nhất là nên tránh. (Dạ hiểu.)

Bởi vì nếu chúng ta luôn học những thứ thấp kém, thì khi nào chúng ta mới có thời gian để học những thứ cao đẳng? Những thứ thấp kém đó, đời đời kiếp kiếp chúng ta đã học rồi. Chúng ta ai cũng học và thấy chúng hoài rồi. Chúng ta chỉ đang tìm cơ hội để leo lên thôi. Chính vì vậy mới phải càng leo lên cao, càng tốt. Càng nghĩ về những điều cao thượng, càng tốt, bởi vì đó là điều rất khó đạt được. Còn những thứ thấp kém, ngày nào ai cũng thấy, ai cũng biết, Ai xung quanh cũng có thể thấy, lúc nào cũng có thể tìm được. Vậy thì có gì là đáng quý mà phải chìm đắm trong đó? Ý nghĩa là như vậy thôi.

Không phải tôi nói ai là người tốt, ai là người xấu, điều gì là đơn thuần, trong sạch, và điều gì là dơ bẩn. Chỉ là tôi nhìn nhận mọi thứ một cách khác. Nhưng tôi vẫn khuyên quý vị nên tránh chơi đùa với những thứ đó. Chẳng hạn, bác sĩ sẽ nói với quý vị: “À, morphine không tốt”. Hoặc có một số loại thuốc nếu bác sĩ không kê đơn thì quý vị không được mua. Quý vị cũng không được tùy tiện bán cho người khác. Nhưng bác sĩ có thể sử dụng chúng bất cứ lúc nào, không cần ai chấp thuận cả. Ông có thể cho phép người khác hoặc chính mình sử dụng chúng, tùy thuộc vào tình huống. Ngay cả thuốc độc, ông cũng có thể dùng để cứu người. (Dạ hiểu.) Chúng ta vẫn chưa phải là bác sĩ, chúng ta không thể dùng những thứ đó. Đừng có dùng. (Dạ.)

Cũng giống vậy, nếu quý vị nói với tôi: “Mọi người đều là Phật. Không cần phải giữ giới luật”. Tôi sẽ khuyên quý vị vẫn nên giữ giới luật. Thật đơn giản. Ví dụ, người lớn chúng ta đôi khi cũng uống thuốc hoặc ăn thứ gì đó, nhưng trên bao bì có ghi: “Để xa tầm tay trẻ em”. Trên bao bì nào cũng ghi: “Để xa tầm tay trẻ em”. “Để xa tầm tay trẻ em”. Đúng vậy, đúng vậy. Không phải vì chúng ta ích kỷ để cho chính mình ăn mà không cho trẻ em ăn. Đứa trẻ sẽ hỏi: “Mẹ, bố, sao ngày nào cũng ăn cái này mà không cho con ăn?” Cái đó nó ăn làm gì chứ? Trẻ em vẫn phải uống sữa thuần chay, ăn thức ăn (thuần chay) bổ dưỡng và đơn giản, không quá cay, không quá mặn hoặc quá ngọt, v.v… Bởi vì nó vẫn còn nhỏ. Khi nó lớn lên, mọi chuyện sẽ khác

Vì vậy, đôi khi chúng ta không thể nói: “Tại sao lại như thế này? Tại sao lại như thế kia?” hoặc “Tại sao Sư Phụ lại như thế này? Tại sao Sư Phụ lại như thế kia? Tại sao tôi lại như thế này?” Tôi là tôi; Sư Phụ là Sư Phụ. Ví dụ, nếu tôi xấu, để tóc dài và tôi rất xấu. Đó là chuyện của tôi. Tôi sẽ lãnh nghiệp chướng. Còn quý vị cứ giữ mình trong sạch và nhận phước báo là được rồi. Sau này quý vị quay lại cứu tôi. Chẳng phải tốt sao? Quý vị nhiều người cứu một người thì dễ. Nếu chỉ một mình tôi tốt, còn tất cả quý vị đều xấu, thì rất khó. Hiểu ý tôi không? (Dạ hiểu.) Vì vậy, chúng ta không cần bận tâm tới chuyện của người khác; không cần nhìn người khác, còn tôi thì càng không cần nhìn. Chỉ cần nhìn vào mắt tôi là đủ. Đừng nhìn những thứ khác. Hãy nhìn vào chính mình. Xem mình đã tiến bộ đến đâu. Xem mình có thể tiến gần Đạo này được bao nhiêu và trong bao lâu. Như vậy là đủ rồi, như vậy sẽ tốt hơn. Bằng cách này, quý vị có thể tránh làm tôi đau đầu và gây rắc rối cho người khác. Mỗi ngày quý vị nên tự nhìn lại mình.

Nhưng một tấm lòng chân thành quan trọng hơn bất kỳ sự khổ hạnh, lễ nghi hay cúng dường nào. Một tấm lòng chân thành là đủ. Dù đôi khi quý vị có lỡ phạm lỗi, thì cũng không sao. Một tấm lòng chân thành mới là quan trọng nhất. Nhưng đừng làm thế sau khi nghe tôi nói vậy, rồi… Tôi biết quý vị đều giỏi tìm cớ, nên tôi phải chỉnh ngay lập tức. Đừng về nhà viện cớ ăn thịt (người-thân-động vật), nghĩ rằng: “Sư Phụ nói chỉ cần có lòng thành là đủ”. Ai biết được quý vị có lòng thành hay không? Lòng thành của quý vị lớn bao nhiêu? Lớn bao nhiêu? Có thể lấy ra cho tôi xem không? Tôi đang nói về những điều chung chung, chứ không phải bảo quý vị làm điều xấu. (Dạ hiểu.) Là như vậy đó. Tại sao việc tu khổ hạnh không hiệu quả lắm? Và việc giữ giới cũng không hiệu quả lắm? Đó là những điều thiết yếu, nhưng không phải là quan trọng nhất. Bởi vì, như tôi vừa nói… À, quý vị còn phải đi về không? (Chúng con muốn gặp Sư Phụ.) Có xe nào đợi quý vị không? (Dạ không.) (Không cần vội.) Nếu muốn về, thì cũng có thể lặng lẽ rút lui.

Là như vầy nè. Tại vì vừa nãy tôi… Anh ấy nói rằng Sư Phụ làm việc không giống người khác. Rồi… còn gì nữa? Rất nhiều thứ. Sau đó tôi đọc trong sách về vị tu sĩ khổ hạnh kia, người không màng đến mưa nắng, không màng đến gì cả. Ông là một người rất tự tại, thực sự tu hành khổ hạnh. Tôi chưa bao giờ tu khổ hạnh như vậy. Phải làm sao đây? Rồi tôi suy nghĩ, rồi lại suy nghĩ thêm. À! Sau khi suy nghĩ, tôi chợt ngộ ra. Chẳng có gì cả. Thật ra, khi chúng ta đạt được, thì đạt được thôi. Tôi thấy nhiều người không tu khổ hạnh như ông ấy, nhưng lại đạt được quả vị cao hơn ông ấy. Tôi sẽ không nói họ là ai. Tôi chỉ biết điều đó và so sánh. Đồng tu chúng ta cũng vậy. Có những người bình thường có vợ có chồng, cũng ăn uống vui chơi, sống rất thoải mái. Nhưng họ vẫn có Ánh Sáng, Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) của riêng họ. Đừng nghĩ rằng chỉ mình tôi phát Quang. Rất nhiều đồng tu của chúng ta cũng phát Quang - Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại), người xuất gia hay tại gia đều có. Có quý vị nào thấy không? (Dạ có.) Có. Có thể thấy đặc biệt là trong kỳ thiền thất. Bình thường thì thấy không nhiều lắm. Nhưng có người mà tôi cử đi làm việc hoặc những người khi nói về tôi thì sẽ phát sáng một chút. Nhiều ít khác nhau. Điều đó không quan trọng vì chúng ta không đo lường mà. Đừng có đo lường chi li như vậy. Phát sáng bao nhiêu không quan trọng. Có phát sáng là tốt rồi. Còn tốt hơn là không có gì. Một con đom đóm cũng phát sáng, và nó cũng rất hạnh phúc.

Photo Caption: TÌNH THƯƠNG THƯỢNG ĐẾ ÔM ẤP MUÔN LOÀI

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (4/5)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-01-18
4334 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-01-19
3350 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-01-20
3348 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-01-21
3258 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-01-22
2933 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-29
526 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-29
355 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-29
676 Lượt Xem
35:28

Tin Đáng Chú Ý

112 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-28
112 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-28
508 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-28
988 Lượt Xem
34:53

Tin Đáng Chú Ý

395 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-27
395 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về