Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Một Ân Điển, Phần 1/4

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Người Tàu đến đây hết rồi hả? Không phải có hai buổi sao? (Họ đều là người Đài Loan [Formosa], và…) Tất cả là người Đài Loan (Formosa) hả? Đến hết rồi hả? (Đằng sau còn một nhóm nữa ạ.) Còn một nhóm nữa à? Ngồi thiền tốt không? (Dạ tốt.) Có câu hỏi nào về vấn đề gặp phải trong lúc tu hành không? Nói đi? Bây giờ là cơ hội để quý vị có thể hỏi. (Con không có thể nghiệm.) Thể nghiệm thì có nhiều loại mà. Cái này tôi nói nhiều lần rồi.

(Thưa Sư Phụ, con có một câu hỏi. Có khi con nghe tiếng Ngài tụng kinh Tán Phật, có khi con nghe tiếng nhạc phổ biến. Như vậy có bình thường không?) Bình thường. Bình thường. (Cả những bài hát mà con đã nghe trước đây, nó cứ xen lẫn vào. Như vậy có bình thường không?) Thỉnh thoảng nó được ghi lại bên trong. Rồi khi mình quán Âm Thanh hoặc Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại), nó đẩy ra ngoài để được xóa đi. (Dạ. Nhiều lần.) Ờ. Nhưng sau này sẽ hết.

(Thưa Sư Phụ, nếu con không khỏe, ngồi thiền không vững, thì con dựa vào giường được không ạ?) Được, được. Đúng rồi. Nếu thật sự không khỏe, có thể nằm hoặc nằm sấp cũng được. Cả hai đều được. Hoặc ngồi trên ghế. Miễn sao thoải mái là được. Bởi vì, nếu cảm thấy khó chịu, thì không thể tập trung. Vậy thì dù có ngồi xếp bằng cũng vô ích.

(Thưa Sư Phụ, con có một câu hỏi. Từ khi tu Pháp Môn Quán Âm, con phát hiện có một người lúc nào cũng đi theo con và dùng thần thông để thu hút con. Con đi đâu, ông ấy cũng đi theo đến đó, và lúc nào cũng bắt được tín hiệu của con. Đôi khi con không dám về nhà. Bởi vì ngay khi con về nhà, ông ấy… Con cảm thấy về nhà rất khó chịu. Đôi khi đầu óc con mơ hồ, hoặc tinh thần không tỉnh táo.) Người đó là ai vậy? (Đó là thầy cũ của con.) Ồ! (Nói chung ông ấy có thần thông, rồi dùng thần thông để thu hút con.) Cô không niệm Năm Hồng Danh sao? Đừng sợ ông ấy. Nói với ông ấy: “Tôi không cần ông!” (Dạ, con có nói với ông ấy rồi. Nhưng đôi khi, trong lúc con không hay biết gì, ông ấy đột nhiên đến thu nhận tín hiệu của con hoặc lôi kéo con.) Không đâu. (Và khi con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại], có lúc con cảm thấy đã ngồi một tiếng đồng hồ, mà chẳng nghe được Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại].)

Sao ông ấy có thể chạy đến chỗ cô được? (Ông ấy nói con với ông ấy rất có duyên.) Không sao đâu. Ông ấy muốn đến thì đến, cô cứ làm việc của cô. Niệm Năm Hồng Danh, đừng bận tâm tới ông ấy. (Dạ. Đôi khi con… Khi con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại], có lúc ông ấy sẽ…) Không có Âm Thanh? (Đôi khi. Dù sao thì… Dạ có lúc ngồi một tiếng cũng không nghe thấy Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại]. Đôi lúc thì có nghe Âm Thanh, nhưng con cũng cảm thấy ông ấy đứng bên cạnh con, cũng đang nghe Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] của con.) Không sao. Cứ để ông ấy nghe lén. (Rồi có khi Âm Thanh tự nhiên biến mất.) Không sao. Đừng sợ nhiều vậy. Vì cô sợ, nên cô bị phân tâm, mới không nghe được Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại). Không phải tại ông ấy. (Dạ.) Có khi, vì trước đây cô với ông ấy có nhân duyên, cô từng thích ông ấy. Thành ra bây giờ cô mới có những tưởng tượng như vậy về ông ấy. Có thể không hẳn là ông ấy. Đừng trách ông lão đó. (Dạ.)

Có thể trong lòng cô có chút ngượng ngùng hay cảm giác có lỗi. Vì cô theo học với tôi, nên cô cảm thấy như phản bội ông ấy, rằng cô không nên làm vậy. Nhiều thầy khí công cũng đến bái Sư Phụ học pháp. Cho nên, cô không làm gì sai cả. Hãy tự tha thứ cho mình. Nếu không, cô có thể viết thư cho ông ấy, nói ra lòng mình. (Con đã nói rồi, ông cũng biết con không thích ông.) Không! Đừng nói vậy! Đừng nói vậy. (Sư Phụ, con…) Không thể nói cô không thích ông ấy! Ông ấy có… (Con muốn ông ấy đi. Ông ấy cứ thu tín hiệu của con. Dù sao thì, ông ấy có thần thông. Thần thông của ông ấy luôn… Đó là như vậy. Ông ấy luôn đến lôi kéo con.) Không đâu. Không có đâu. Đó là cô tự tưởng tượng ra thôi. Ông ấy không thể nào dùng thần thông lôi kéo một cô gái nhỏ. Để làm gì? Ông ấy có rất nhiều đệ tử, không cần cô đâu. Hiểu không? Đừng trách người ta lung tung. Đó là do quan niệm sai lầm của cô. Cô không biết ơn người thầy cũ của mình. Cô hãy viết thư cảm ơn ông ấy, nói rằng bây giờ cô đã tìm được vị Thầy khác hợp duyên hơn, thích hợp hơn. Nhưng cô sẽ mãi ghi nhớ những gì ông ấy đã dạy cô. Chúc ông ấy bình an, hạnh phúc, sống lâu, có nhiều đệ tử, v.v. (Cảm ơn Sư Phụ.) Mua quà cho ông ấy. Gửi quà tặng ông ấy (Dạ được.) để bày tỏ lòng biết ơn của cô. (Dạ được. Xin cảm ơn Sư Phụ.) Rồi sẽ không còn chuyện gì nữa, được chứ? (Dạ được.)

(Sư Phụ, con…) Chờ một chút. Từ từ, từng người một. Dùng micrô để mọi người đều nghe được. (Thưa Sư Phụ, Âm Thanh [Thiên Đàng] nội tại con nghe là âm nhạc, nhưng khi quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] thì lúc nào cũng tối. Thưa con đang ở đẳng cấp nào?) Đừng bận tâm đến nó. (Đừng bận tâm đến nó.) Tối thì cứ nhìn tối thôi. (Dạ.) Mấy thể nghiệm này tôi đã nói qua rồi. Mình chỉ cần ngày càng trở thành người tốt hơn, có tình thương hơn là đủ rồi. Bận tâm đến Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại) đó làm gì? (Cảm ơn Sư Phụ.) Suốt ngày cứ chấp vào mấy thứ đó. Vớ vẩn.

(Thưa Sư Phụ, có một đồng tu nhìn thấy mấy vết đốm trên mặt con, nói rằng con…) Tôi không thấy mặt cô. (Dạ ở đây. Có một đồng tu thấy trên mặt con có đốm, nói rằng con rất nóng tính. Con đúng là rất nóng tính. Ảnh nói nếu con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] ba tiếng liên tục mỗi ngày, trong ba tháng, thì tánh của con sẽ hiền hơn. Con bắt đầu làm vậy, và cảm thấy tốt. Nhưng con tự hỏi, nếu con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] liên tục ba tiếng và thời gian quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] không đủ, thì có sao không?) Vậy thì sau đó thiền bù lại. (Phải bù lại ạ. Sau ba tháng, con có cần tiếp tục như vậy không, hay là…) Cô nên thiền thêm Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại). (Nếu vì công việc, con không thể thiền nhiều Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại], thì có có sao không ạ?) Tôi không biết. Cô thử xem sao. (Dạ. Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.) Cô nghe đồng tu mà không nghe tôi, vậy còn hỏi tôi làm gì? Nếu uống quá nhiều nước mà ăn quá ít, thì có sao không? (Dạ có.) Có sao chứ. (Dạ.)

(Thưa Sư Phụ, con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] ba tháng rồi, mà tiếng rất nhỏ. Con không biết sao nữa?) Trước khi quán Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại), cô phải niệm Năm Hồng Danh nhiều hơn. (Dạ có. Con có niệm. Khoảng ba tháng nay.) Được. Vậy thì phải niệm thêm. Niệm Năm Hồng Danh 30 phút rồi quán Âm Thanh; tiếng sẽ lớn hơn. (Dạ vậy ạ.) Phải tập trung hơn. Phải tập trung. (Dạ.) Sức chú ý bị phân tán thì mới như vậy. (Dạ.)

(Cảm ơn Sư Phụ.) Nói đi. (Sức khỏe con rất yếu.) Cô ấy phải không? (Cơ thể con.) (Sức khỏe, sức khỏe rất yếu.) Cơ thể yếu thì uống thêm thuốc bổ. Uống thuốc bổ. (Trước đây, khi cơ thể con đau nhức, con cầu Sư Phụ giúp con bớt đau. Sư Phụ đã giúp con cảm thấy khỏe hơn ngay lập tức.) Cô đã ăn cái gì? (Dạ con không biết. Chỉ là rất đau.) Rất đau, và sau đó cơn đau đột nhiên biến mất. Có phải vậy không? (Dạ phải. Con cầu Sư Phụ chữa lành cho con. Lúc ấy con ngồi trong đạo tràng, và rồi con khỏe ngay lập tức.) (Sau khi cầu Sư Phụ, cô ấy đã khỏe.) Cầu tôi và khỏe ngay lập tức? (Dạ phải.) (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.) Khi nào đau thì cầu Sư Phụ. Nhé? (Dạ. Dạ được.) Có thuốc tốt vậy mà không chịu uống, còn hỏi gì nữa?

(Kính chào Sư Phụ. Khi con ngồi thiền thì vùng Mắt Trí Tuệ rất căng, rất đau, như muốn bật ra mà không bật được. Cảm giác rất khó chịu. Và, khi con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại]. Con chia ra thành hai phần. Phần đầu là quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] 45 phút, rồi quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] 30 phút.) Bốn mươi lăm phút. Tính giờ thật chính xác như vậy. (Dạ, vì con dùng đồng hồ bấm giờ, con sợ nhìn lộn.) Được. Đại khái thôi. Không cần quá chính xác. (Dạ phải, cũng chỉ đại khái vậy, và rồi…) Không cần phải khổ như vậy đâu, đừng cứ ngồi đó canh giờ hoài. (Khi con quán Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] đến khoảng 15 phút thì Âm Thanh [Thiên đàng nội tại] bỗng nhỏ dần, cho đến khi gần như không có. Sau một lúc, nó mới từ từ trở lại bình thường.) Được. Vậy thì cô tiếp tục như vậy. Cái cảm giác căng là do cô tập trung quá mức, ép mình quá mức. Chỉ cần thả lỏng như khi cô ngủ là được rồi. Dùng Mắt Trí Huệ nhìn ra ngoài. Đừng gồng cơ, gồng sẽ đau. (Cảm ơn Sư Phụ.) Khi nào nó ra thì ra. Nếu không ra thì nói: “Được rồi, nếu không ra thì ở trong đó luôn nha”. (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ, cảm ơn Ngài.) Đừng để ý đến nó thì nó sẽ không quấy rầy nữa. (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ. Cảm ơn.) Được. Không có chi.

(Trước khi ngủ, con dùng nhựa hoặc bông gòn bịt tai lại. Như vậy có được không ạ? Chỉ trong lúc ngủ thôi.) Trong lúc ngủ thì được. Nếu quá ồn thì dùng cũng được. Không sao. Có người phải làm vậy mới ngủ được. Không sao cả.

(Kính chào Sư Phụ, con có một câu hỏi. Đó là về những lực lượng tâm linh mà chúng con có, hay lực lượng tu hành của Sư Phụ. Đôi khi, nó sẽ truyền đến chúng con qua những thứ vật chất. Ví dụ như những món đồ được Sư Phụ gia trì – Ánh Sáng của Sư Phụ truyền qua đồ ăn [thuần chay] được gia trì, sẽ mang lại phước lành cho các đệ tử hoặc cho những người ăn vào, hoặc cho những người chạm vào. Vậy thì, cũng giống như vậy, khi người tu hành chúng con đến nhà người khác, ngồi lên ghế ai đó từng ngồi, hay nằm lên giường ai đó từng nằm, vậy, chúng con cũng sẽ nhận phải năng lượng không tốt. Câu hỏi của con là, trong quá trình tu hành, nhất là đối với người tu Pháp Môn Quán Âm như chúng con chẳng hạn, chúng con thường tiếp xúc nhiều thứ bên ngoài, nhiều khi chúng con không biết làm sao để tránh những ảnh hưởng xấu này. Ví dụ, khi Sư Phụ truyền Tâm Ấn, Ngài dùng lực lượng tâm linh để truyền cho chúng con.) Hiểu rồi. (Vậy thì làm thế nào để tiếp xúc qua…) Niệm Năm Hồng Danh. (…những thứ vật chất thì sao ạ?) Đi đâu cũng niệm Hồng Danh. (Dạ. Vậy…) Khó tránh lắm. Nếu không thích tiếp xúc gì cả thì chỉ ở nhà rồi khóa cửa lại. (Có phải còn những chi tiết nào giúp chúng con tránh bớt…) Nói rồi mà. (Làm sao để tránh bớt những thứ đó ảnh hưởng.)

(Thưa Sư Phụ, con có câu hỏi.) Cô đợi một lát. Hãy kiên nhẫn, chắc chắn sẽ đến lượt cô. (Khi con ngồi quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại], thì không thể định tâm vì tạp niệm rất nhiều. Khi niệm Năm Hồng Danh, đôi khi lực lượng rất yếu. Nhưng Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] thì lại khá hơn. Nếu con quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] tốt hơn, thì Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại] sẽ mạnh hơn.) Đúng. (Nếu con quán chưa tốt nhưng vẫn kiên trì cho đến khi Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] có lực lượng, đôi khi dù ngồi rất lâu vẫn không thể khiến lực lượng ấy mạnh hơn.) Tốt. Vậy thì lúc nào thiền được thì thiền. Khi nào nó có thì có. Có khi là như vậy. Bởi vì chúng ta có quá nhiều công việc, tạp niệm quá nhiều, có khi phân tâm, có khi chúng ta lo lắng đủ thứ, có gia đình, con cái, sẽ khiến chúng ta phân tâm, cho nên ngồi cũng không yên. Được. Vậy thì ráng làm hết sức thôi. (Nhất là khi con đi ra ngoài, đi chợ mua đồ…) Đúng, đúng. (…hoặc khi có việc phải ra ngoài. Lúc về nhà, ôi, dường như…) Phân tán. (Năng lượng bị tiêu hao, cảm thấy khó tập trung.) Không sao. Cô ráng hết sức thôi. (Vậy là không sao ạ?) Không thì, cô tự nhốt mình giống như cô đồng tu vừa rồi. (Dạ.) Hai người cùng nhau. Tránh tiếp xúc, không chạm, không ra ngoài, không nhìn.

(Thưa Sư Phụ, đôi khi Năm Hồng Danh rất “yếu”. Thưa đây có phải vấn đề không?) Hồng Danh “yếu”? (Dạ. Có lúc niệm dường như không phải con niệm. Có vẻ như nó tự động niệm ra vậy.) Không sao. Làm hết sức mình là được. Không thể tránh khỏi, đôi khi không tập trung được mà. (Dạ.) Đừng ép mình quá. Cô cố gắng làm hết khả năng là được rồi. (Dạ. Cảm ơn Sư Phụ.)

(Thưa Sư phụ, đôi khi con vừa ngồi thiền, là nhập định ngay. Nhưng khi nhập định, con không biết mình đang quán Ánh Sáng [Thiên Đàng nội tại] hay Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại]. Sau khi thức dậy, con không biết mình đang quán Ánh Sáng hay Âm Thanh [Thiên Đàng nội tại]. Bởi vì con quên hết.) Không sao. Lúc tỉnh lại, cô thích làm gì thì làm. Thích làm gì thì làm. Nếu cô thích Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại), thì tiếp tục quán Ánh Sáng (Thiên Đàng nội tại). Nếu thích Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại), thì tiếp tục quán Âm Thanh (Thiên Đàng nội tại). Được chứ? Quý vị cứ cố gắng làm hết sức là được rồi.

Photo Caption: Có Láng Giềng Tốt Thật Tuyệt

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (1/4)
1
40:41
Giữa Thầy và Trò
2025-12-16
4145 Lượt Xem
2
32:31
Giữa Thầy và Trò
2025-12-17
3264 Lượt Xem
3
35:08
Giữa Thầy và Trò
2025-12-18
3386 Lượt Xem
4
38:26
Giữa Thầy và Trò
2025-12-19
3277 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-14
1325 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-14
242 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-06-14
234 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-14
253 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-13
603 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-13
685 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-12
564 Lượt Xem
40:50

Tin Đáng Chú Ý

284 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-12
284 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về